Hiển thị các bài đăng có nhãn Công việc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Công việc. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012
Tháng 8, Nha Trang biển gọi
Chả là đầu năm tài chính, công ty treo giải một chuyến du lịch 5 sao cho các nhóm kinh doanh đạt doanh số của Q1. Nhóm của mình bên bán sỉ cùng 2 team bán lẻ đã xuất sắc dành vé.
Chúng tôi đến Nha Trang vào một ngày nắng đẹp. Về lại Nha Trang lần này là một trãi nghiệm rất đặc biệt, trãi nghiệm được làm V.I.P. Nha Trang vào mùa du lịch cao điểm, đặt phòng khu 5 sao ở Vinpearl của anh Vượng không được, nên công ty chơi luôn khu Luxury 5 sao ++. Sướng vãi.
->Read More...
Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010
Không khoan, không hoãn, không ái chà là...
Sử dụng máy tính ai cũng biết đến lệnh Undo trong mục Edit hay phím tắt là Ctrl+Z. Nó dùng để xoá thao tác vừa thực hiện, trả lại trạng thái ban đầu trước khi thực hiện thao tác. Trong game cũng vậy, nó cũng cho người chơi sử dụng lệnh undo để sửa chưa các nước đánh sai, đi sai để khỏi bị bí hay chết sớm.
->Read More...
Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010
Phiêu linh
(Picture: Great Summer Feeling by Physical Magic)
Cuối tuần vừa rồi làm quả thầu hơn 4 tỷ. Cùng anh em chuẩn bị hồ sơ thầu, tự mình xách hồ sơ đi nộp thầu, tham dự buổi khui thầu, tất cả mọi thứ hồi hộp, gay cấn như phim hành động Mỹ. Khả năng thắng thầu rất cao nên cảm giác mấy hôm nay rất phiêu. 99% là thắng. Sướng, sướng, sướng.
Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010
Câu chuyện IQ & tiền thưởng ở công ty mình
Công ty mình kết thúc năm tài chính từ tháng 3/2010. Rồi cũng phải theo quy trình đánh giá, tổng kết, tính tóan, phân loại, chia chác…các kiểu, mãi đến hôm nay 5/7 mới có mail của giám đốc khối hành chính văn phòng (Coporate Division) thông báo ngày nhận thưởng trên Outlook. Thứ 2 mọi người hay bị hội chứng Blue Monday Symptom, nên thần trí không biết để tít ở nhà hay ở quán café mà đọc "meo" của đồng chí giám đốc thấy anh chị em cứ đực mặt ra không hiểu ráo gì về quy định thưởng. Ban đầu cứ nghe nói được nhận thưởng là mừng húm lên, nhưng rồi đọc cái nội dung “meo” chả hiểu gì cả. Kết quả đánh giá chưa được công bố. A,B,C? bạn chọn loại nào. Cứ như là đánh đố. Theo như được thông báo, một số đồng nghiệp phải thối lại tiền cho công ty vì Tết âm lịch lỡ nhận tạm ứng tiền tiêu Tết, nay được công ty rộng lượng xem xét nếu âm có thể được trừ vào lương. Hên xui à.
->Read More...
Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010
Mới, cũ và ngổn ngang
1. Công ty tiến hành sát nhập và cơ cấu lại 2 trung tâm kinh doanh để quản lý tập trung các nguồn lực lại thành một khối thống nhất cho phù hợp với tình hình mới. Khối kinh doanh của anh em sales có nhiều sản phẩm hơn để bán, nhưng áp lực doanh số cũng lớn hơn. Nghe phong phanh phải đăng ký gia nhập câu lạc bộ 1 triệu USD.
Hic, hoang mang, lo lắng không biết "đào" doanh số đâu ra...
2. Chi nhánh dời văn phòng từ Big C quận 10 về Phan Xích Long, Phú Nhuận.
Hehe, đi làm gần hơn nữa đọan đường. Cái này nhiệt liệt hoan hô.
Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010
NTC Summer ice 2010
Hai năm vừa rồi, công ty mình tính năm tài chính từ 1/4 đến 31/3 năm sau. Tháng 3 vừa rồi là hết năm tài chính, nhưng mãi đến cuối tháng 5/2010 mới tổ chức cho anh em đi nghỉ hè kiêm tổng kết năm tài chính. Đợi công ty tổng kết lấy chút tiền mà cổ dường như dài hơn được một khúc.
Event này là sự kết hợp giữa hoạt động tổng kết năm tài chính, công bố việc sát nhập 2 trung tâm kinh doanh và cơ cấu nhân sự mới và cũng dịp đi trốn cái nắng tháng 5 của Sài gòn và Hà Nội. Bộ phận tổ chức ăn nhậu đập phá của công ty gọi là VLC, tức là "Vui Là Chính" hay "Vặt Lông Chim" như có một số người thinking creative. Cả nhóm được giao nhiệm vụ tìm chủ đề cho buổi đi chơi và cuộc họp được triệu tập. Nhiều ý kiến được đưa ra, nào là "Convergence": Hội tụ, "Linking": Kết nối, "Unification": Đoàn kết... Mình mới đi về văn phòng để họp với mọi người. Mồ hôi vẫn còn nhễ nhại. Chợt thèm que kem mát lạnh. Ereka, có ý tưởng mới. Cà rem mùa hè. Summer ice. Nó phát âm cũng từa tự với từ "Summarize: tổng kết" nhỉ. Thế là ý kiến được đưa ra. Mọi người cuối cùng duyệt ý tưởng "Cà rem mùa hè" của mình để liếm láp, nhưng lại giao luôn nhiệm vụ thiết kế banner. Hic, chẳng có ngu nào giống cái ngu nào. Mình có biết quái gì về photoshop đâu mà thiết kế. Toàn là đi "đạo" của người ta thôi. Đành mất một chầu nhậu để nhờ thằng em làm bên thiết kế làm dùm vậy.
Rồi thời gian chuẩn bị cũng xong, ngày đi chơi cũng đến. Tối mai lên tàu hành trình ra Lăng Cô đi thăm cô Lăng rồi. Sài gòn mấy hôm nay cũng kéo mây đen nhưng không mưa nổi. Nắng quá. Thèm chút gió biển mằn mặn, bầu trời xanh, nước biển mát và cô gái đẹp. Cô gái đẹp thì đã có rồi. Chờ thêm 1 ngày mai nữa thôi...
Sài gòn, ngày 20/05/2010
Gnasnt
->Read More...
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
Người ta nói mình nghe và...
Hôm qua sếp nhỏ vào công tác Sài gòn và chính thức thông báo công ty trúng gói thầu về mảng thông tin trị giá khoảng hơn 21 tỷ của toà nhà 68 tầng Bitexco Financial Tower. Chiều sếp gọi điện rủ anh em văn phòng ra quán Sao Biển ở góc Lê Hồng Phong nối dài nhậu. Cũng có sự hiện diện của một bác cựu đồng nghiệp trước đây là giám đốc của BU chuyên về software, cũng đang công tác ở Sài gòn. Bác này đang làm CRM cho một doanh nghiệp vốn trước đây cũng xuất thân từ công ty.
Để cho dễ hiểu mình tạm đặt sếp nhớn của mình là X, và cựu nhân viên công ty hiện đang làm TGĐ của một doanh nghiệp kinh doanh về điện thoại di động có tiếng ở VN là X'.
Bữa nhậu với những chuyện linh tinh trên trời dưới đất, Đông-Tây-Nam-Bắc có một câu chuyện về sếp nhớn của mình do bác cựu đồng nghiệp kia nói như sau:
"Làm việc với sếp X chán bỏ mẹ.
->Read More...
Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010
Ngày của đàn ông
Phụ nữ nói chung thì được cả nhân loại tôn vinh vào ngày mùng 8/3. Còn nói riêng ở Việt Nam thì có ngày 20/10 hàng năm. Nói chung vào 2 ngày này cánh đàn ông phải nỗ lực để làm cho phụ nữ cười và hạnh phúc, dẫu có mệt mỏi hay tốn kém chút cũng không sao. Lấy lại sau mà...
Đàn ông cũng thèm có một ngày dành riêng cho đàn ông để ăn chơi, nhảy múa, thư giãn... Thế là anh em phải vắt óc ngày đêm suy nghĩ để tìm ra một ngày đặc biệt dành cho đàn ông. Không biết ở các cơ quan đoàn thể khác thì như thế nào. Riêng ở công ty mình anh em thống nhất chọn ngày 6/4 hàng năm là ngày của các X-Men, đàn ông đích thực. Chú nào mà hifi hay gay là loại ngay không cho tham gia.
Lúc đầu mình cũng không hiểu tại sao lại chọn ngày 6/4. Suy nghĩ nát óc nhưng đành phải hỏi. Mấy thằng đồng nghiệp cười nắc nẻ, đểu giả nhìn mặt muốn cho ăn đấm. Sau một hồi mặt dày gặng hỏi thì nó cũng giải thích. Nguyên nhân là thế này. Ngày 6/4 cho ta con số 64. Mình liên tưởng đến lô đề: 64 là con ếch, nhưng trật lất, không đúng. Nó giải thích 64 là khối lượng nguyên tử của kim loại đồng. Mà đồng lại có ký hiệu trong bảng tuần hoàn nguyên tố của Mendeleev là "Cu". Mà "Cu" lại đồng âm, đồng nghĩa với bộ phận xxx của đàn ông. Thế là chọn ngày 6/4 làm ngày của đàn ông. Hay quá. Duyệt!
Hôm qua, bộ phận VLC (Vui là chính) của công ty mình tổ chức ngày gọi là NTC Men's Day cho những thằng có "64". Buổi sáng anh em tụ họp ở văn phòng để được chị em tặng quà. Sau đó bị chị em tra tấn bằng những trò hề dã man như trò "Khỉ ăn chuối", trò xướng âm xem ai hơi dài... Rồi ăn, rồi uống, rồi chụp hình, rồi la hét làm mấy đồng chí bên văn phòng bên cạnh phải ra phàn nàn với bảo vệ toà nhà. Buổi chiều các men được nghỉ, nên buổi trưa anh em kéo nhau xuống quán cafe đánh bài uống nước. Mình thua phải bao tất hết 78k. 78 là số "ông địa" trong đánh đề.
Chúc mừng ngày của đàn ông. Vui quá. Lâu ngày được nghỉ làm một nữa thấy sướng, sướng, sướng.
Sài gòn, ngày 06/04/2010
Gnasnt
->Read More...
Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010
Đồng nghiệp mừng thượng thọ
Sáng hôm qua, một ăn mày (AM) đồng nghiệp làm cái mail mời anh chị em trong bộ phận đi ăn trưa uống cafe. Trời nắng như thế này mà mời ăn trưa cũng lười chạy, vì mình đang ở dưới Bình Thạnh. Nhưng vì tình thương mến thương đồng nghiệp cũng cố gắng đội nắng đạp mưa chạy đến quán cafe tên là Đất mà lúc ban đầu nghe nhầm trong điện thoại tưởng được mời đi ăn ở quán Đất Sét chỗ Kỳ Hoà.
Thì ra đồng chí Bạch kỷ niệm đúng 3 năm vun dưỡng, bồi đắp niềm tin tại Niềm Tin Còm. Mình tạm gọi là lễ thượng thọ vì dạo này chi nhánh công ty mình rất nhiều người nghỉ, đoản thọ. Tìm trắng mắt mới được một vài chú thâm niên 3 năm trở lên như anh công tử Bạch, dạng này được đưa vào sách Đỏ đang có nguy cơ... cần bảo vệ. Ở công ty mình người nào công tác thâm niên 5 năm hoặc chẵn 10 năm thì được phát cho cái thớt gỗ khắc chữ nhì nhằng "For dedication of...". Ở chi nhánh cũng có một vài người có "thớt" nhưng thấy bỏ nằm lăn lóc trên bàn giữa đống giấy vụn lẫn tài liệu và công cụ làm việc.
Quay lại bữa cơm thân mật của đồng nghiệp. Rất hân hạnh có sự tham gia đầy đủ của mọi người từ giám đốc chi nhánh, sếp cũ kênh phân phối mới vừa nghỉ hiện qua làm giám đốc điều hành của một công ty chuyên về tủ đa năng vừa 3 trong 1 - tức là tủ có thể đựng quần áo, hay sách vở hay có thể làm hòm để đựng xác,... nói chung rất đa năng. Anh em ăn mày (AM) có mặt đầy đủ nhưng thiếu ăn mày Senoir. Bộ phân Technical Service thì không thiếu mạng nào và Ms. kế toán chi nhánh. Ngoài ra có sự hiện diện của một chân dài khách mời bạn của công tử Bạch hiện đang làm cửa hàng trưởng một cửa hàng chuyên về thiết bị y tế ở gần đó. Nói chung là cũng vui và no.
Nghĩ lại mình cũng tạm trú ở NTC được gần 30 mùa trăng. Không biết có kịp làm lễ thượng thọ như công tử Bạch không nữa. Hiện tại con đường công danh sự nghiệp ở đây không thấy tiến triển, có vẻ bế tắc. Có thể mình sẽ phải thay đổi...
Sài gòn, ngày 20/03/2010
Gnasnt
->Read More...
Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010
Mới đầu năm bị giật bóp
Đầu năm vào làm việc bị mất mấy đơn hàng về video conference khoảng mấy chục ngàn USD về tay của một đối thủ có level thấp hơn của công ty mình. Họ mới chỉ là Premier partner cuối năm 2009, còn bên mình là Platinum partner từ năm 2008. Vừa rồi họ đứng bên ngoài chờ mình sơ hở xọc ngang vào, chiết khấu cái bụp thấp hơn mình thế là ký hợp đồng. Mình trở tay không kịp.
Lý do là gì?
->Read More...
Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010
Ai che lưng cho bạn?
Nghe chiến hữu khuyên nên đọc cuốn "Who's got your back" cua Keith Ferrazzi. Rất đáng "đồng tiền bát gạo", nên cũng phải cắn răng bỏ ra 78k mang nó về nghiền ngẫm nội dung của cuốn sách được đánh giá là Best seller.
Nghe tựa đề cũng đoán được sơ sơ nội dung của cuốn sách nói về vấn đề gì, nhưng khi đọc lại khám phá được những điều thú vị có thể áp dụng vào công việc và cuộc sống hàng ngày. Quả là không phí tiền để mua. Tác giả cuốn sách này là một người rất giỏi, nhưng cái cách mà tác giả tìm lời khuyên, sự tư vấn, trợ giúp, đánh giá vấn đề từ những người khác quả thật rất đáng học hỏi.
Người giỏi như Keith Ferrazzi còn phải đi tìm sự trợ giúp để giúp thăng tiến trong cuộc sống. Nhìn lại mình, mình cũng có hiều quan hệ thật nhưng sự thực mình chưa tạo cho mình một group những người có thể giúp đỡ mình thành công trong công việc & trong cuộc sống. Có thể do mình chưa biết tận dụng những mối quan hệ này chăng? Đọc cuốn sách này xong thì mới thấy được nhiều việc ngăn cản mình đi lên là do những sợ hãi vô hình của bản thân làm mình không dám thẳng thắn thừa nhận những yếu điểm của mình để mà khắc phục và nhiều lúc gặp khó khăn nhưng ngại không tìm đến những người có thể tư vấn cho mình cách giải quyết vấn đề thế nào cho đúng. Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng.
Phải thay đổi thôi...Gnasnt ạ!
"Hãy gõ và cửa sẽ mở cho"
Sài gòn, ngày 04.02.10
Gnasnt
->Read More...
Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010
Lại tiệc chia tay
Dạo này ở công ty và đặc biệt là ở chi nhánh Sài gòn đang có một phong trào đua nhau xin nghỉ việc. Chi nhánh gom hết cũng chỉ hơn 30 chục mạng, thế mà từ trước tết đến nay xin nghỉ cũng chục mạng. Tỷ lệ 33,3%. Chín nút. Đẹp phết!
Trước tết cũng đã farewell cũng mấy mạng toàn là key person. Ra đi không trống không kèn, không tiệc chia tay do công ty tổ chức (anh chị em quý mến nhau thì cũng có làm bữa thân mật), chỉ có những lời tạm biệt hình như viết trong thổn thức, ngẹn ngào từ Outlook trong những ngày đầu xuân ảm đạm chưa có nắng gắt.
Sau tết, khí hậu nắng gắt làm cho mọi người khó chịu hơn, dễ bực mình hơn, dễ gây gỗ hơn, nói chung là dễ kích động mà không cần phải dùng đến doping hay chất kích thích. Lão Q xin nghỉ, hẳn rồi vì công ty không có đất diễn cho lão. Ngũ hổ huynh đệ bên bộ phận "Bị Sờ Cờ" cũng làm một phát liên pan xin nghỉ vì làm mãi mấy năm mà chế độ vẫn thế, không cải thiện là mấy so với tốc độ tăng trưởng chóng mặt của ... lạm phát. Muộn rồi, chăn rách thì đố mà vá với mạng. Đó là câu cửa miệng mấy hôm nay của đồng chí quản lý mấy anh em "Bị Sờ Cờ" trong HCM. Người đẹp hoa khôi của phòng kế toán cũng có ý định "nghỉ" vì quá chán nản, không có động lực làm việc. Đã nói chuyên trực tiếp với giám đốc chi nhánh. Thêm một quả bom tấn nổ giữa trời trưa nóng gắt của "Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát". "Mát" ở đây phải được hiểu là nó điên điên, hâm hâm...
Chiều qua lại nhận được mail của sếp mời mọi người chiều nay liên hoa chia tay đồng chí Q. Đúng là hot news. Trước giờ nhiều anh chị em nghỉ chỉ được lãnh đạo công ty cảm ơn khách sáo & chúc may mắn, chúc thành công qua email cho nhanh & đại tiện, còn tiệc chia tay thì do thân chủ lo hay do anh chị em đồng nghiệp tình thương mến thương tổ chức & cam pu chia chi phí tổ chức. Lão Q nay được công ty nhiệt liệt tổ chức quả là một event đặc biệt, không biết có được đưa tin & hình ảnh lên intranet hay không. Lại phải đi nhậu. Mệt quá ôi thân này...
PS: Chiều nay anh chị em đi nhậu nên mang theo áo đi mưa. Có lẽ chiều nay trời sẽ mưa to.
Sài gòn, ngày 04.02.10
Gnasnt
->Read More...
Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010
Lãng đãng buồn vui
Chiều, sếp viết mail bảo sáng mai vào văn phòng ký bảng lương mới. Nghĩa là chính thức có quyết định tăng lương. Cheer!!!
Được tăng lương thì vui nhưng sao mấy hôm nay nghe mấy đồng nghiệp xin nghỉ lại thấy buồn buồn như thế nào ấy, cảm giác trống vắng nên chả thấy việc ký bảng lương mới là một sự kiện vui vẻ.
Nếu mà được tăng lương từ năm ngoái thế nào cũng bị cài độ khao đồng nghiệp một chầu cà phê hay ăn uống gì đó. Năm nay có mời thì cũng không mấy người đi. Thấy rõ mọi người đang chán, rã đám...
Vào văn phòng mà thấy không khí nặng nề phết. Nên nhiều lúc chả muốn vào văn phòng, thích ngồi qúan cà phê online làm việc. Rảnh thì đọc sách. Vừa rồi mới lôi về 2 cuốn sách của Keith Ferrazzi là "Ai là người đỡ lưng cho bạn?" và cuốn "Đừng bao giờ đi ăn một mình".
Đang cà phê sáng thì nghe bài Bad Day của Daniel Potter...
Because you had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
The camera don't lie
You're coming back down and you really don't mind
You had a bad day
You had a bad day
....
Sài gòn, ngày 27.02.10
Gnasnt
->Read More...
Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010
Bước ra khỏi cửa là hết
Vừa rồi một loạt đồng nghiệp ở công ty xin nghỉ vì có người tìm được cơ hội tốt hơn, có người muốn tự lập nghiệp hoặc có người không chịu nổi cái văn hoá văn heo ở công ty nên xin nghỉ. Theo kế hoạch, công ty mình tổng kết 6 tháng đầu năm vào tháng 9/2010, nhưng mãi đến hết tháng 12/2009 mới có kết quả. Qua năm mới con cọp, mấy cựu đồng chí này chờ mãi chả thấy các sếp trả lời về các khoản thưởng tổng kết đâu nên viết thư đầu tiên là hỏi thăm sức khoẻ của mấy sếp, rồi nhân tiện hỏi luôn về khoản thưởng kia. Quả là đại tiện.
Chờ mãi cũng có được mail trả lời của mấy sếp. Kết quả ra sao cũng đoán trước được. Dễ hơn chơi trò "Hãy chọn giá đúng" hay "Chiếc nón kỳ diệu" của đài truyền hình. Một cựu đồng nghiệp mới pass cho cái mail của mấy sếp trả lời về chuyện lương thưởng của họ. Y chang như mọi người tiên đoán. Nghỉ việc rồi thì không có lương thưởng gì hết ráo. Mặc dù có đồng chí được đánh giá xuất sắc hạng A, duy nhất trong đơn vị (Busines Unit) được hạng A, nhưng khi xin ra đi thì được xem như là con chiên ghẻ (black sheep) vậy. Ý mấy sếp cảnh cáo: "Thằng nào mà bước ra khỏi cửa là hết". Thưởng thì cũng không phải nhiều, khoảng hơn 1 tháng lương hết mức, thế mà vẫn nhẫn tâm cắt của anh chị em. Tội nghiệp ghê. Anh chị em quanh năm quần quật sống bằng niềm tin & nghị lực. Khi ra đi còn nghĩ đến công ty, lên kế hoạch bàn giao cho ổm thoả rồi mới nghĩ. Thế mà... Biết sẽ là như vậy, nhưng mình vẫn hơi bị sốc & thất vọng với cách đối xử của công ty với đồng nghiệp.
Buồn cười nhất là câu sếp chống chế ở cuối mail nếu mà có điều kiện quay lại trong năm nay thì kết quả thưởng của họ vẫn được bảo lưu. Hô, hô... cười đau cả bụng. Mình cũng đã từng chứng kiến 2 đồng chí từng làm việc ở công ty thời gian trước khi mình vào làm, rồi xin nghỉ đi làm chỗ khác vì được chế độ đãi ngộ tốt hơn, nhưng sau đó có xin quay lại thì nhận được một cái lắc đầu lạnh lùng. Không biết lời sếp nói ở đây có thực lòng không. Nghi lắm...
Chờ mãi cũng có được mail trả lời của mấy sếp. Kết quả ra sao cũng đoán trước được. Dễ hơn chơi trò "Hãy chọn giá đúng" hay "Chiếc nón kỳ diệu" của đài truyền hình. Một cựu đồng nghiệp mới pass cho cái mail của mấy sếp trả lời về chuyện lương thưởng của họ. Y chang như mọi người tiên đoán. Nghỉ việc rồi thì không có lương thưởng gì hết ráo. Mặc dù có đồng chí được đánh giá xuất sắc hạng A, duy nhất trong đơn vị (Busines Unit) được hạng A, nhưng khi xin ra đi thì được xem như là con chiên ghẻ (black sheep) vậy. Ý mấy sếp cảnh cáo: "Thằng nào mà bước ra khỏi cửa là hết". Thưởng thì cũng không phải nhiều, khoảng hơn 1 tháng lương hết mức, thế mà vẫn nhẫn tâm cắt của anh chị em. Tội nghiệp ghê. Anh chị em quanh năm quần quật sống bằng niềm tin & nghị lực. Khi ra đi còn nghĩ đến công ty, lên kế hoạch bàn giao cho ổm thoả rồi mới nghĩ. Thế mà... Biết sẽ là như vậy, nhưng mình vẫn hơi bị sốc & thất vọng với cách đối xử của công ty với đồng nghiệp.
Buồn cười nhất là câu sếp chống chế ở cuối mail nếu mà có điều kiện quay lại trong năm nay thì kết quả thưởng của họ vẫn được bảo lưu. Hô, hô... cười đau cả bụng. Mình cũng đã từng chứng kiến 2 đồng chí từng làm việc ở công ty thời gian trước khi mình vào làm, rồi xin nghỉ đi làm chỗ khác vì được chế độ đãi ngộ tốt hơn, nhưng sau đó có xin quay lại thì nhận được một cái lắc đầu lạnh lùng. Không biết lời sếp nói ở đây có thực lòng không. Nghi lắm...
Việc này làm mình nhớ tới một số đồng nghiệp cũ bên Viettel. Cũng có nhiều người ra khỏi Viettel như mình sau khi cống hiến mấy năm trời vì lý do này, lý do nọ. Rồi qua các công ty khác hoặc thậm chí là đối thủ của Viettel như HT Mobile (Vietnammobile), S-fone,.. làm việc vì đãi ngộ tốt hơn. Nhưng bây giờ cũng có nhiều người quay về làm lại cho Viettel & được các sếp bên đó rộng tay đón nhận. Bản thân mình đầu năm ngoái cũng được PGĐ Chiến Lược của Viettel Telecom, sếp cũ của mình, mời quay về làm cho Viettel nhưng mình không về vì lý do cá nhân. Rõ ràng cách đối nhân xử thế của họ có sự khác biệt.
Ngoài ra, hồi mình qua làm HT Mobile thì mình không mở số bảo hiểm mới do bên công ty cũ không trả. Do chỉ làm một thời gian ngắn (9 tháng) nên cũng quên bén đi mất cái việc phải làm sổ bảo hiểm mới & một phần do lười nữa. Sau khi nghỉ việc ở bên đó, rồi chuyển qua làm ở công ty hiện nay một thời gian thì bộ phận HR bên HT Mobile vẫn tìm mọi cách liên hệ với mình để làm sổ bảo hiểm cho mình. Một thời gian ngắn sau thì nhận được sổ bảo hiểm mới. Đấy, cách người ta đối xử với nhân viên đã nghỉ việc như vậy đấy. Khác xa một trời một vực nhỉ.
Qua sự việc này thì biết bản chất thật sự của công ty mình & cái gọi là văn hoá công ty. Có câu nói rất hay của mấy đồng nghiệp này mà mình phải ghi nhớ:
"Bạn chỉ biết hết các quy định công ty khi bạn đã rời khỏi nó!"
"Có những quy định chỉ khi ra đi rồi người ta mới viết, rồi thông báo lại"
Ngoài ra, hồi mình qua làm HT Mobile thì mình không mở số bảo hiểm mới do bên công ty cũ không trả. Do chỉ làm một thời gian ngắn (9 tháng) nên cũng quên bén đi mất cái việc phải làm sổ bảo hiểm mới & một phần do lười nữa. Sau khi nghỉ việc ở bên đó, rồi chuyển qua làm ở công ty hiện nay một thời gian thì bộ phận HR bên HT Mobile vẫn tìm mọi cách liên hệ với mình để làm sổ bảo hiểm cho mình. Một thời gian ngắn sau thì nhận được sổ bảo hiểm mới. Đấy, cách người ta đối xử với nhân viên đã nghỉ việc như vậy đấy. Khác xa một trời một vực nhỉ.
Qua sự việc này thì biết bản chất thật sự của công ty mình & cái gọi là văn hoá công ty. Có câu nói rất hay của mấy đồng nghiệp này mà mình phải ghi nhớ:
"Bạn chỉ biết hết các quy định công ty khi bạn đã rời khỏi nó!"
"Có những quy định chỉ khi ra đi rồi người ta mới viết, rồi thông báo lại"
Sài gòn, ngày 07.02.10
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010
Tết Công gô
Ngày xưa khi được hứa điều gì đó mà có vẻ không khả thi, xác suất xảy ra cực kỳ nhỏ hay bắt người khác chờ dài cổ mòn mỏi thì được nói là "đến tết Công gô...", hay "Tết Ma rốc.". Nghĩa là "còn lâu mới có". Một khái niệm siêu hình của véc tơ thời gian trong mọt không gian bất định. Nó cũng giống như câu trả lời "ngày mai". Ngày mai là ngày nào?
Không biết bây giờ Congo (nay đổi tên thành nước công hoà Zaire) đã có ngày tết đón mừng năm mới hay chưa? Còn ngày xưa, những năm thập niên 50 của thế kỷ trước, sau khi thoát khỏi chế độ thuộc địa, người Ma rốc & Công gô cứ nội chiến triền miên từ vùng này qua vùng khác, từ năm này sang năm khác, tháng này qua tháng khác, người người ra trận, nhà nhà đi chiến đấu. Thử hỏi xem trong điều kiện như vậy làm gì có ngày tết mà ăn. Cho nên ông nào đó mới đặt ra câu nói "tết Công gô" cho nó quốc tế hoá. Bác này đi trước mọi người cả một thế kỷ, vì tiền thân của WTO là GATT ( General Agreement on Tariffs and Trade) thành lập năm 1947, vậy mà sau đó một thời gian ngắn bác này đã nghĩ đến khái niệm toàn cầu hoá - Globalization là "tết Công gô". Bái phục, bái phục.
Một số anh em ở công ty mình nay cũng được hoài niệm lại khái niệm "tết Công gô". Tất nhiên là những việc anh em được công ty hứa, lại một chữ Hứa, sẽ được thực hiện, nhưng chờ quá lâu cho cái quyết định nhỏ nhoi, lại mập mờ vi vu về thời gian thực hiện. Nên cảm giác chờ đợi lại càng lâu lắc như chờ được ăn "tết Công gô". Hay là mấy sếp chơi "chiêu" cho anh em nản mà xin nghỉ bớt, thế là khỏi tinh giảm biên chế, khỏi phải sa thải hay cho nghỉ việc gì cả, vì anh em tự động xin nghỉ. Thế là một hòn đá hai mục tiêu. Quả là cao tay. Nhưng đó chỉ là một giả thuyết do mấy anh em mình bức xúc suy nghĩ. Nhiều khi nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tà la.
Xuân này ta & đồng nghiệp "được" đón tết Công gô.
Không biết bây giờ Congo (nay đổi tên thành nước công hoà Zaire) đã có ngày tết đón mừng năm mới hay chưa? Còn ngày xưa, những năm thập niên 50 của thế kỷ trước, sau khi thoát khỏi chế độ thuộc địa, người Ma rốc & Công gô cứ nội chiến triền miên từ vùng này qua vùng khác, từ năm này sang năm khác, tháng này qua tháng khác, người người ra trận, nhà nhà đi chiến đấu. Thử hỏi xem trong điều kiện như vậy làm gì có ngày tết mà ăn. Cho nên ông nào đó mới đặt ra câu nói "tết Công gô" cho nó quốc tế hoá. Bác này đi trước mọi người cả một thế kỷ, vì tiền thân của WTO là GATT ( General Agreement on Tariffs and Trade) thành lập năm 1947, vậy mà sau đó một thời gian ngắn bác này đã nghĩ đến khái niệm toàn cầu hoá - Globalization là "tết Công gô". Bái phục, bái phục.
Một số anh em ở công ty mình nay cũng được hoài niệm lại khái niệm "tết Công gô". Tất nhiên là những việc anh em được công ty hứa, lại một chữ Hứa, sẽ được thực hiện, nhưng chờ quá lâu cho cái quyết định nhỏ nhoi, lại mập mờ vi vu về thời gian thực hiện. Nên cảm giác chờ đợi lại càng lâu lắc như chờ được ăn "tết Công gô". Hay là mấy sếp chơi "chiêu" cho anh em nản mà xin nghỉ bớt, thế là khỏi tinh giảm biên chế, khỏi phải sa thải hay cho nghỉ việc gì cả, vì anh em tự động xin nghỉ. Thế là một hòn đá hai mục tiêu. Quả là cao tay. Nhưng đó chỉ là một giả thuyết do mấy anh em mình bức xúc suy nghĩ. Nhiều khi nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tà la.
Xuân này ta & đồng nghiệp "được" đón tết Công gô.
Sài gòn, ngày 02.02.10
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010
Em đã thấy mùa xuân chưa?
Dạo này không còn cái cảm giác háo hức chờ xuân về để được nghỉ tết, để được đoàn tụ với gia đình, để được gặp gỡ lại bà con lối xóm cũng như bạn bè ở quê nhà. Tết thì gắn liền với ăn & nhậu. Giờ cũng chẳng còn hững thú. Hồi xưa còn thích ăn nhậu để đàm đúm với nhau vì vui là chính, chứ tửu lượng mình cũng không phải là cao. Vậy mà dạo này lại không thích ăn nhậu mấy nữa. Tại sao vậy? Do sức khoẻ kém, hay do tâm trạng không vui? Chắc do vế sau.
Năm nay những tưởng là "xuân" như thằng Xuân tóc đỏ nhưng cuối cùng lại chẳng "xuân" cũng chẳng "đỏ" chút nào. Anh em trong công ty đang sống thoi thóp bằng thứ năng lượng gọi là "niềm tin" theo kiểu uống nước lã chữa bệnh của mấy thằng thầy cúng bậy bạ. Mấy sếp nhà mình cũng mê tín bà cố, cúng bái đủ trò. Âm thần các vía cô hồn các bác thì mấy sếp "cúng" đầy đủ có khi còn dư thừa, còn mấy thằng "đệ" ở dương trần đói meo như con heo thì mấy bác mặc kệ nó. Bọn nó sống bằng "niềm tin" mà. Cho nên anh em công ty mình tết nhất đến nơi rồi mà cứ ca cẩm bài hát "Em đã thấy mùa xuân chưa?" của Quốc Dũng.
Năm nay những tưởng là "xuân" như thằng Xuân tóc đỏ nhưng cuối cùng lại chẳng "xuân" cũng chẳng "đỏ" chút nào. Anh em trong công ty đang sống thoi thóp bằng thứ năng lượng gọi là "niềm tin" theo kiểu uống nước lã chữa bệnh của mấy thằng thầy cúng bậy bạ. Mấy sếp nhà mình cũng mê tín bà cố, cúng bái đủ trò. Âm thần các vía cô hồn các bác thì mấy sếp "cúng" đầy đủ có khi còn dư thừa, còn mấy thằng "đệ" ở dương trần đói meo như con heo thì mấy bác mặc kệ nó. Bọn nó sống bằng "niềm tin" mà. Cho nên anh em công ty mình tết nhất đến nơi rồi mà cứ ca cẩm bài hát "Em đã thấy mùa xuân chưa?" của Quốc Dũng.
Vì mình xa nhau nên em chưa biết xuân về đấy thôi
Ngày xuân vẫn trôi, tình mình vẫn hoài thương nhớ đầy vơi...
Tâm trạng mình hiện nay cũng như đồng chí trong bài hát này, nhưng khác ở chỗ là mình không phải buồn vì tình yêu đã tan tác bay đi, rồi buồn bã tâm trạng khi mùa xuân đến. Mấy anh em công ty mình buồn vì chán những chuyện ở công ty, do công ty. Tết nhất, anh em công ty khác thì mặt mày hớn hở, tiền bạc xúng xính, nói chung là "xuân" nên ai cũng rạng rỡ mặt mày. Gặp nhau là tay bắt mặt mừng, rủ nhau làm chén rượu gọi là tất niên hay khai xuân. Còn bên công ty mình thì ngược lại, người ta ăn tết còn mình "ăn mày" đúng nghĩa như từ AM - Account Manager trên name card. Đến như mình thuộc top những người có doanh số tương đối thế mà thưởng cũng bị giữ lại đợi đến hết tháng 3 tới mới tổng kết rồi chờ 1, 2 tháng nữa mới được nhận. Má ơi. Lương thì đề xuất tăng từ tháng 9 năm ngoái, đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Tết nhất thì cho tạm ứng được tý xíu tiền ăn tết. Nghe nói vậy là hết thấy tiêu tan hết mùa xuân. Chán quá. Như thế này chắc phải chia tay thôi, tìm chân trời mới, minh chủ mới thôi.
Chiều xưa ngồi bên em anh nghe như đã xót xa trong tay mình
Một giây hờn lênh đênh môi em thơm ngát đón đưa hương say tình
Em biết không em anh như bóng mây tìm nơi đổ bến
Đậu bến xa vời mà tình vẫn rơi, mây hoài vẫn trôi
Trời rào rạt sóng, gió reo mùa đông
Tìm trong giá băng bóng xuân mịt mùng
Vì mình xa nhau nên xuân vẫn mãi xa vời chốn nao
Không háo hức ăn tết có lẽ do mệt mỏi, muốn trốn tránh cái hiện thực bực mình này. Đến giờ anh vẫn chưa thấy mùa xuân. Nghe nhạc cho thư giãn vậy.
Sài gòn, ngày 01.02.10
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010
Con số không
Từ dạo công ty thông báo kết quả xét thưởng 6 tháng đầu năm (tháng 9/2009 chốt sổ, tháng 5/1/2010 mới công bố kết quả) cho đến nay, bác BạchHT cứ để cái status trên Gtalk là: "Con số O tuyệt đẹp". Hình ảnh con số 0 cứ đập vào mắt mình khi bác Bach công tử online. Ảm ảnh bởi con số O, nên lướt sóng tìm hiểu xem con số không có gì thú vị.
Con số 0 dường như được phát minh bởi người Ả rập, nhưng người Ấn độ đăng ký phát minh trước nên hiện nay thế giới vẫn công nhận con số 0 được phát minh bởi nhà toán học người Ấn có cái tên loằng ngoằng khó đọc Brahmagupta khoảng năm 650 AD. Phát minh này được xem là bước đột phá của loài người trong lĩnh vực tính toán. Nếu khôg có số 0, chúng ta sẽ không thể diễn giải các con số lớn hơn 9. Nếu không có nó, chúng ta không thể phóng đại các số khác đến vô cực, cũng không thể giảm nhỏ lại được.
Theo triết lý phương Đông, số 0 mang tính cân bằng & bí ẩn nhất trong dãy số từ 1,2,..,9. Con số này mang nhiều tính triết lý. Hãy hình dung các khái niệm trái ngược nhau như: trắng-đen, nóng-lạnh, âm-dương, sáng-tối, thiện-ác, nhân-quả,vui-buồn, giàu-nghèo, đau khổ-hạnh phúc... Những khái niệm này diễn tả những trạng thái của vạn vật mang tính cân đối nhau, sự cân đối này thể hiện cuộc sống của chúng ta. Cộng các cặp đối kháng này lại thì nó bằng 0.
Con số 0 dường như được phát minh bởi người Ả rập, nhưng người Ấn độ đăng ký phát minh trước nên hiện nay thế giới vẫn công nhận con số 0 được phát minh bởi nhà toán học người Ấn có cái tên loằng ngoằng khó đọc Brahmagupta khoảng năm 650 AD. Phát minh này được xem là bước đột phá của loài người trong lĩnh vực tính toán. Nếu khôg có số 0, chúng ta sẽ không thể diễn giải các con số lớn hơn 9. Nếu không có nó, chúng ta không thể phóng đại các số khác đến vô cực, cũng không thể giảm nhỏ lại được.
Theo triết lý phương Đông, số 0 mang tính cân bằng & bí ẩn nhất trong dãy số từ 1,2,..,9. Con số này mang nhiều tính triết lý. Hãy hình dung các khái niệm trái ngược nhau như: trắng-đen, nóng-lạnh, âm-dương, sáng-tối, thiện-ác, nhân-quả,vui-buồn, giàu-nghèo, đau khổ-hạnh phúc... Những khái niệm này diễn tả những trạng thái của vạn vật mang tính cân đối nhau, sự cân đối này thể hiện cuộc sống của chúng ta. Cộng các cặp đối kháng này lại thì nó bằng 0.
Nâng chai tiêu sầu, sầu thêm sầu...
Con số 0 có nhiều điều rất rất thú vị. Nhưng đi làm nỗ lực 6 tháng thế mà không được một khoản thưởng dù nhỏ nhoi để động viên tinh thần anh em thì quả là thất vọng với công ty. Thôi thì chia buồn với những anh chị em, không được thưởng trong dịp vừa rồi. Chúc mọi người "có đủ sức khoẻ & tiền bạc, những thứ khác chúng ta sẽ mua". Nghe bài hát "Con số 0" của ban nhạc Bức tường (The Wall) cho đỡ buồn vậy.
Con số 0
Ai đã đi tới hết chân trời
Đầy ắp sóng gió
Chênh vênh bến bờ
Mà đã thấu hết
Thấu hết chuyện đời?
Ai dấn thân thấm đẫm bụi hồ
Ngầu đắng khoé mắt
Oằn cong lưng trần
Mà đã thấu hết
Thấu hết chuyện đời?
Ref:
Có những con người mới đôi ba tuổi đời
Cuộc sống mới bắt đầu đã cho rằng
Mình thấu hết
Làm được gì? và đã có những gì?
Chỉ học đòi thói chê bai
Đời vật vờ chẳng biết thân mình
Hình hài chỉ là con số 0
Hình hài chỉ là con số 0
Con số 0
Hãy nuốt trôi - thuốc đắng dã tật
Này hãy gắng sống biết ta biết người
Đời chưa thấu hết
Thôi hãy kiệm lời
Ai đã qua phút sống chân thành
Vị đắng đã thấm sẽ thấy vị ngọt
Và ta sẽ thấu
Rồi biết kiệm lời
Sài gòn, ngày 28.01.2010
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Thứ Hai, 25 tháng 1, 2010
Nhập nhằng đánh lận con đen
Trước giờ mình mới đi làm chính thức cho 3 công ty. Chưa phải là con số chẵn. Đi làm mình ghét nhất là chính sách lương thưởng không rõ ràng, nhập nhằng, chậm trễ. Thế mà mình cùng với anh chị em lại đang bị dính chưởng, tức như bò đá, không chịu nổi.
Năm ngoái khi công ty thay đổi năm tài chính (fiscal year), chuyển từ tháng 4 năm này đến tháng 3 năm sau, mình đã băn khoăn về kế hoạch ăn tết âm lịch của công ty. Tháng lương thứ 13 cũng đã bị cắt, thế là anh em "móm". Năm ngoái mình chưa có số má gì, nên cũng không dám có ý kiến ý cò gì. Chỉ biết ngậm tăm.
Đầu năm nay, mấy sếp bắt anh em cam kết doanh số. Hứa sẽ tổng kết theo quý, cắt đứt đuôi tiền thưởng vào tháng kế tiếp của quý cho anh em thoải mải. Nghe "miệng nhà quan có gang có thép" nói thì anh em cũng phải tin là vậy. Cứ chờ xem đúng vậy không. Quý thứ 1 trôi nhanh. Chỉ có mình trong số anh em sales ở chi nhánh đạt doanh số. Thế là lôi mình vào phòng họp điều đình để tiền thưởng hết quý sau sẽ tổng kết luôn. Hết quý 2, không thấy đả động gì. Hỏi thì cứ đổ cho sếp nhớn đi công tác chưa có ai duyệt...
Năm ngoái khi công ty thay đổi năm tài chính (fiscal year), chuyển từ tháng 4 năm này đến tháng 3 năm sau, mình đã băn khoăn về kế hoạch ăn tết âm lịch của công ty. Tháng lương thứ 13 cũng đã bị cắt, thế là anh em "móm". Năm ngoái mình chưa có số má gì, nên cũng không dám có ý kiến ý cò gì. Chỉ biết ngậm tăm.
Đầu năm nay, mấy sếp bắt anh em cam kết doanh số. Hứa sẽ tổng kết theo quý, cắt đứt đuôi tiền thưởng vào tháng kế tiếp của quý cho anh em thoải mải. Nghe "miệng nhà quan có gang có thép" nói thì anh em cũng phải tin là vậy. Cứ chờ xem đúng vậy không. Quý thứ 1 trôi nhanh. Chỉ có mình trong số anh em sales ở chi nhánh đạt doanh số. Thế là lôi mình vào phòng họp điều đình để tiền thưởng hết quý sau sẽ tổng kết luôn. Hết quý 2, không thấy đả động gì. Hỏi thì cứ đổ cho sếp nhớn đi công tác chưa có ai duyệt...
Rồi lại đến quý 3, HR manager mới về đưa ra một bảng đánh giá (KPIs) để đánh giá chung nhân viên công ty 6 tháng vừa qua. 3 tháng sau, tức là đến tháng 1/2010 mới có kết quả. Pro quá nhỉ! Bảng đánh giá này thành công đến nỗi khiến nhiều anh chị em khóc hận, vài manager lỡ tay đánh giá anh em một cách hời hợt nên khi đưa lên trên bị đánh giá một lần nữa lại thành điểm kém. Thế là nhiều anh em không được thưởng, còn các manager chỉ biết thở dài lên Intranet chửi bậy. Cứ tưởng là hoành tráng, hoá ra không phải vậy.
Còn mình lúc sếp kêu vào bảo em được một cục tiền gồm khoản này khoản kia, nghe có vẻ mát tai & thấy cũng logic. Nhưng thông tin từ sếp nhỡ ở trên thì lại khác. Tính ra số tiền mình nhận được tý tẹo, còn giữ lại của mình một khoản kha khá. Viết mail đòi quyền lợi, tranh cãi qua lại giữa HR, sếp chi nhánh & sếp nhỡ vì chữ nghĩa của các sếp nhập nhằng. Ngay cả các sếp cũng hiểu mỗi người một kiểu, không nhất quán. Cuối cùng sếp nhỡ bảo rằng sếp lớn chỉ đạo vậy. Oh, my God. Anh em đi làm thuê mà. Sếp là người trả lương cho chúng ta mà. Chấp nhận hay không chấp nhận thôi. Có kêu cũng vậy. Anh em lại được ăn "thịt lừa".
Chết mày chưa, đồ con lừa..!!!
Bực mình cả mấy bữa nay. Bức xúc quá đi mất. Mấy anh em chả có mấy thằng có phản ứng mãnh liệt. Anh em bực mình thế mà không đồng lòng đấu tranh vì quyền lợi của mình. Chán mấy thằng đệ nà quá. Chợt nhớ một câu trong bài "What happens to me" của ban nhạc MSG như sau:
Life goes on, what else can I do...
Mấy hôm nay chán chả muốn làm gì.
Sài gòn, ngày 25.01.10
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
Mưa xuân mốc mặt
Sáng thức dậy, trời lấm tấm mưa. Mưa xuân đó mà...
Quyết định chạy xe đi làm mà không mặc áo khoác hay áo đi mưa gì tất. Cứ để cho những bụi mưa phả vào mặt lành lạnh. Thích cái cảm giác này. Nó làm cho mình cảm thấy thư thái đầu óc.
Mấy hôm nay đang bực mình với những chuyện về lương thưởng cho anh em chậm trễ, không rõ ràng, nhất quán của công ty. Vụn vặt, nhưng mình không thích như vậy vì dường như nó thành lối mòn tư duy của các sếp hay là "bài tủ" của các bác. Nhiều anh chị em để status trên YM hay Gtalk: "Chán...!". Tâm lý có tính lây lan rất mạnh. Các nhà tâm lý học bảo vậy. Thế là mọi người đều bị cái tâm trạng "Chán như con gián" đeo vào cổ. Ngoài ra, còn một mớ anh chị em, toàn là key person viết mail chào tạm biệt, khách sáo cảm ơn sự giúp đỡ của cấp trên nhưng sau đó các chế độ thưởng hay hỗ trợ của anh em chưa được giải quyết & bị đùn đẩy trách nhiệm thế là quay sang kể toàn chuyện thâm cung bí sử cười ra nước mắt. Mình cũng thuộc dạng người hay nghỉ ngợi linh tinh nên cũng ít nhiều bị ảnh hưởng...
Tháng Giêng là tháng ăn chơi. Muốn chơi thì phải có tâm trạng vui vẻ, tươi cười. Chứ không có ai vác cái mặt đưa đám đi chơi cả. Vào văn phòng toàn thấy "nhưng gương mặt..đưa đám" cả. Lâu lâu mới lượm lặt được một nụ cười trên môi, nhưng dường như là cười gượng hay cười cầu tài mặt meo méo như bị trúng phong. Gió xuân tuy mát tuy lành, nhưng nhiều khi cũng độc. Không biết đường nào mà tránh. Thế là anh em chán chả muốn vào văn phòng. Ngồi quán cafe, vừa hóng gió xuân, vừa nghe nhạc, vừa online làm việc cho thoải mải đầu óc vừa thư giãn.
Chả biết viết gì, toàn những thứ linh tinh xà bần tả pí lù...
Quyết định chạy xe đi làm mà không mặc áo khoác hay áo đi mưa gì tất. Cứ để cho những bụi mưa phả vào mặt lành lạnh. Thích cái cảm giác này. Nó làm cho mình cảm thấy thư thái đầu óc.
Mấy hôm nay đang bực mình với những chuyện về lương thưởng cho anh em chậm trễ, không rõ ràng, nhất quán của công ty. Vụn vặt, nhưng mình không thích như vậy vì dường như nó thành lối mòn tư duy của các sếp hay là "bài tủ" của các bác. Nhiều anh chị em để status trên YM hay Gtalk: "Chán...!". Tâm lý có tính lây lan rất mạnh. Các nhà tâm lý học bảo vậy. Thế là mọi người đều bị cái tâm trạng "Chán như con gián" đeo vào cổ. Ngoài ra, còn một mớ anh chị em, toàn là key person viết mail chào tạm biệt, khách sáo cảm ơn sự giúp đỡ của cấp trên nhưng sau đó các chế độ thưởng hay hỗ trợ của anh em chưa được giải quyết & bị đùn đẩy trách nhiệm thế là quay sang kể toàn chuyện thâm cung bí sử cười ra nước mắt. Mình cũng thuộc dạng người hay nghỉ ngợi linh tinh nên cũng ít nhiều bị ảnh hưởng...
Tháng Giêng là tháng ăn chơi. Muốn chơi thì phải có tâm trạng vui vẻ, tươi cười. Chứ không có ai vác cái mặt đưa đám đi chơi cả. Vào văn phòng toàn thấy "nhưng gương mặt..đưa đám" cả. Lâu lâu mới lượm lặt được một nụ cười trên môi, nhưng dường như là cười gượng hay cười cầu tài mặt meo méo như bị trúng phong. Gió xuân tuy mát tuy lành, nhưng nhiều khi cũng độc. Không biết đường nào mà tránh. Thế là anh em chán chả muốn vào văn phòng. Ngồi quán cafe, vừa hóng gió xuân, vừa nghe nhạc, vừa online làm việc cho thoải mải đầu óc vừa thư giãn.
Chả biết viết gì, toàn những thứ linh tinh xà bần tả pí lù...
Sài gòn, ngày 19/01/2010
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Ông nói gà, bà nói vịt
Nhiều công ty tính năm tài chính (fiscal year) là từ tháng 4 năm này đến hết tháng 3 năm sau. Bên công ty mình cũng bắt chước theo cho nó giống bọn Tây. Ừ thì cũng được, nhưng mà rồi lại cắt mẹ tháng lương thứ 13 của anh chị em cán bộ làm thuê. Tết âm lịch là dịp bà con con bà mua sắm quà cáp đồ đạc cho gia đình người thân cũng như refresh lại bản thân. Nhưng ở công ty mình thì anh em lại méo mặt như cái bánh đa nướng vì mấy xếp chỉ cho tạm ứng một tý gọi là để anh em có tiền ăn tết. Cầm ít tiền trên tay, nhiều người rưng rưng nước mắt vì không biết mua gì cho gia đình đây. Mua thì hết tiền tiêu tết, không có tiền lì xì cho các cháu hay đánh tả lả tiến lên chẳng hạn. Hết tháng 3, tức là sau tết, công ty mới tổng kết & tổng két mà. Mặt dày thì về nhà lấy tiền ông bà bô xài đỡ, mặt không dày thì mấy ngày tết giả bộ cáo ốm nằm ăn chay ở nhà không dám vác mặt ra đường.
Đầu năm nay, mấy sếp bên Business Unit (BU) của mình bảo năm ngoái là do công ty mới cơ cấu lại nên tiền nong anh em có hơi chậm trễ. Nhưng năm nay đã book vào chi phí năm của BU nên cam kết với anh em năm nay sẽ đúng hạn. Cán bộ sếp tuyên bố như đại biểu quốc hội dõng dạc đập bàn đập ghế hô to khẩu hiệu hứa chống tham nhũng. Mấy thắng Ăn Mày (AM) với bên kỹ thuật (Technical Service) được hân hạnh ký vào bảng cam kết doanh số năm với công ty, mỗi thằng cam kết 500k Obama & được hứa là hàng quý sẽ tổng kết doanh số bán hàng rồi thanh toán tiền thưởng cho anh em đứt đuôi con nòng nọc và trễ nhất là tuần thứ 3 của tháng sau quý đó tiền thưởng sẽ chui vào tài khoản. Chữ Hứa có một chữ Hứa. Năm nay là năm thứ 2 mình công tác tại công ty, nên chờ xem diễn biến thế nào...
Đầu năm không biết ma xui quỷ dẫn đường thế nào mà mình ký một phát gần 7 cái hợp đồng nho nhỏ trong quý 1, đạt gần 100% doanh số quý 1. Các anh em khác ở chi nhánh chậm hơn mình. Nên mấy sếp lại điều đình do chỉ có mình đạt doanh số nên hãy để quý sau tổng kết 6 tháng rồi trả thưởng luôn thể. Nghe xong câu đó, thấy đăng đắng trong miệng đành phải kiếm viên kẹo cay con tàu Fishermen gì đó ngậm cho đỡ đắng.
Thắt cái hết 6 tháng. Anh em hớn hở trong lòng vì sắp được tổng kết, biết đâu sẽ có quà. Nhìn ai mặt mày cũng hớn hở háo hức như đang chờ mẹ đi chợ về cho quà. Tháng 9 đã kết thúc từ lâu. Theo lời hứa đầu năm là cuối tháng 10 anh em sẽ có quà, nhưng hết Noel vẫn không thấy hồi âm, Tết Dương lịch cũng im lìm một cách bí ẩn. Anh em sáng nào vào cũng check mai chờ tin vui nhưng chả thấy đâu, chỉ thấy cổ mình ngày một dài thêm. Ngày lễ tết Dương năm nay được nghỉ nhiều, anh em muốn về thăm gia đình hay đi chơi đâu đó nhưng chưa lấy được tiền đành trơ mỗm nhìn thiên hạ cờ quạt dong trống kèn đi du lịch nghĩ dưỡng. Các sếp công ty mình cũng đưa gia đình đi nhởi đi bơi. Bye bye anh em, hẹn găp lại sớm...
Đầu năm nay, mấy sếp bên Business Unit (BU) của mình bảo năm ngoái là do công ty mới cơ cấu lại nên tiền nong anh em có hơi chậm trễ. Nhưng năm nay đã book vào chi phí năm của BU nên cam kết với anh em năm nay sẽ đúng hạn. Cán bộ sếp tuyên bố như đại biểu quốc hội dõng dạc đập bàn đập ghế hô to khẩu hiệu hứa chống tham nhũng. Mấy thắng Ăn Mày (AM) với bên kỹ thuật (Technical Service) được hân hạnh ký vào bảng cam kết doanh số năm với công ty, mỗi thằng cam kết 500k Obama & được hứa là hàng quý sẽ tổng kết doanh số bán hàng rồi thanh toán tiền thưởng cho anh em đứt đuôi con nòng nọc và trễ nhất là tuần thứ 3 của tháng sau quý đó tiền thưởng sẽ chui vào tài khoản. Chữ Hứa có một chữ Hứa. Năm nay là năm thứ 2 mình công tác tại công ty, nên chờ xem diễn biến thế nào...
Đầu năm không biết ma xui quỷ dẫn đường thế nào mà mình ký một phát gần 7 cái hợp đồng nho nhỏ trong quý 1, đạt gần 100% doanh số quý 1. Các anh em khác ở chi nhánh chậm hơn mình. Nên mấy sếp lại điều đình do chỉ có mình đạt doanh số nên hãy để quý sau tổng kết 6 tháng rồi trả thưởng luôn thể. Nghe xong câu đó, thấy đăng đắng trong miệng đành phải kiếm viên kẹo cay con tàu Fishermen gì đó ngậm cho đỡ đắng.
Thắt cái hết 6 tháng. Anh em hớn hở trong lòng vì sắp được tổng kết, biết đâu sẽ có quà. Nhìn ai mặt mày cũng hớn hở háo hức như đang chờ mẹ đi chợ về cho quà. Tháng 9 đã kết thúc từ lâu. Theo lời hứa đầu năm là cuối tháng 10 anh em sẽ có quà, nhưng hết Noel vẫn không thấy hồi âm, Tết Dương lịch cũng im lìm một cách bí ẩn. Anh em sáng nào vào cũng check mai chờ tin vui nhưng chả thấy đâu, chỉ thấy cổ mình ngày một dài thêm. Ngày lễ tết Dương năm nay được nghỉ nhiều, anh em muốn về thăm gia đình hay đi chơi đâu đó nhưng chưa lấy được tiền đành trơ mỗm nhìn thiên hạ cờ quạt dong trống kèn đi du lịch nghĩ dưỡng. Các sếp công ty mình cũng đưa gia đình đi nhởi đi bơi. Bye bye anh em, hẹn găp lại sớm...
Qua lễ thấy anh em kêu giời nên cũng nhanh chóng có câu trả lời. Giờ G đã đến. HR phát lệnh tuyên bố thưởng bằng mail & báo tiền thưởng được chuyển vào kỳ lương thứ 2 hàng tháng. Ai cũng mừng & hồi hộp vì không biết mình sẽ được thưởng bao nhiêu. Cùng lắm là cũng được một tháng lương chứ. Đến ngày rồi, sếp lôi từng người vào phòng kín họp. Rồi cũng đến lượt mình. Sếp bảo do thành tích của mình được ghi nhận nên chú được từng này tiền. Đây là tiền thưởng 6 tháng đầu năm. Nhất trí thôi. Ơ hay, thế còn khoản thưởng hiệu quả của em đâu sếp? Tiền thưởng hiệu quả là 10% trên lợi nhuận ròng mang về cho công ty. Của mình không nhièu, được hơn 1,000 usd tức là khoảng hơn 20 chai bia 333. Sếp bảo ngoài kia chỉ đạo là cuối năm sẽ trả cho anh em một lần luôn thể. Đành xuống nước nhờ sếp làm việc lại với sếp lớn cho em được cắt đứt đuôi khoản này vì ở nhà em còn mẹ gần già, cơ cực lắm sếp. Sếp lại hứa...sẽ xin giải quyết dứt điểm cho mình.
Sếp nhớn xuôi vào Nam công tác, nhân tiện mình lại hỏi chuyện này thì lại nhận được một thông tin khác trái chiều. Sếp bảo tiền vừa rồi chú nhận là tiền trích từ phần hiệu quả của chú, còn tết âm sẽ trích thêm. Nghe xong choáng mất 5s. Không lẽ mình lại đi "tố" sếp cũ trả lời khác thông tin. Mấy hôm sau hỏi trưởng bộ phận TS thì cũng được nhận một câu trả lời tương tự như kết quả mình nhận được. Hoá ra ông nói gà, bà nói vịt.
BU mà mình đang công tác mang tên là Communications Solution Center (CSC) - TT Giải Pháp Truyền Thông cho DN, nhưng thông tin truyền thông trong nội bộ còn không nhất quán, không rõ ràng thì nên đổi tên quách đi. Theo sáng kiến của một số anh em sales, nên đổi thành tên là Commission Solution Center (CSC) - TT Giải Pháp Hoa Hồng cho DN thì hay hơn. Ừh, hoa hồng (comm) thì ai chả thích. Mình cũng vậy. Chí lý, chí lý...
Sếp nhớn xuôi vào Nam công tác, nhân tiện mình lại hỏi chuyện này thì lại nhận được một thông tin khác trái chiều. Sếp bảo tiền vừa rồi chú nhận là tiền trích từ phần hiệu quả của chú, còn tết âm sẽ trích thêm. Nghe xong choáng mất 5s. Không lẽ mình lại đi "tố" sếp cũ trả lời khác thông tin. Mấy hôm sau hỏi trưởng bộ phận TS thì cũng được nhận một câu trả lời tương tự như kết quả mình nhận được. Hoá ra ông nói gà, bà nói vịt.
BU mà mình đang công tác mang tên là Communications Solution Center (CSC) - TT Giải Pháp Truyền Thông cho DN, nhưng thông tin truyền thông trong nội bộ còn không nhất quán, không rõ ràng thì nên đổi tên quách đi. Theo sáng kiến của một số anh em sales, nên đổi thành tên là Commission Solution Center (CSC) - TT Giải Pháp Hoa Hồng cho DN thì hay hơn. Ừh, hoa hồng (comm) thì ai chả thích. Mình cũng vậy. Chí lý, chí lý...
Sài gòn, ngày 18/01/10
Gnasnt
->Read More...
Gnasnt
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
























