Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư Duy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tư Duy. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010

Người Nhật thích ăn cá tươi

0 comments



Người Nhật rất thích ăn cá tươi. Nhưng biển gần bờ đã không còn cá nhiều để đánh bắt nữa. Để đáp ứng nhu cầu họ phải chuyển sang đánh bắt xa bờ. Càng xa bờ, càng tốn nhiều thời gian hơn để lưu giữ, vận chuyển để mang cá vào bờ rồi mới bán cho các chợ cá . Nếu chuyến đi mất nhiều ngày, cá không còn tươi để có thể làm các món sashimi, sushi..., những món ăn truyền thống đước yêu thích của người Nhật, vốn cần đến những nguyên liệu thật tươi sống. Cá không tươi thì món ăn sẽ bị giảm hương vị & không ai muốn ăn nữa.

Không ai thích cá ươn cả. Người Nhật cũng vậy. Các công ty đánh bắt bèn lắp đặt tủ cấp đông trên tàu đánh cá, cá được làm đông ngay tại chỗ. Tủ đông lạnh giúp tàu đi xa hơn và đánh bắt lâu hơn .Tuy nhiên, vị thịt cá đông lạnh không thể ngon như cá tươi sống, cá đông lạnh bị sụt giá .

Các công ty liền tạo ra các bể cá ngay trên tàu. Họ bắt được cá và nhốt vào bể. Sau một thời gian dồn lắc chật chội, lũ cá mệt lử nhưng vẫn còn sống. Người tiêu dùng Nhật dần dần cũng phát hiện sự khác biệt: cá bị nhốt trong bể nhiều ngày thịt của chúng mất đi vị tươi ngon.



Các công ty Nhật đã làm thế nào để giải quyết chuyện này ? Hãy đọc 2 mẩu chuyện thú vị sau đây.

Câu chuyện thứ 1:

Vì chi phí vận chuyển, lưu giữ để những con cá được tươi sống quá tốn kém trong khi nhu cầu về nguyên liệu thật tươi sống để làm món sashimi ngày càng tăng nhanh. Một người Nhật tên là Toshiro Urabe đã bỏ công ra nghiên cứu & áp dụng thành công kỹ thuật châm cứu cho cá. Những con cá sống được châm cứu vào những hụyệt đạo bí mật trên cơ thể sẽ chuyển sang trạng thái thư giãn & ngủ ly bì. Sau đó người ta xếp chúng vào các thùng chứa theo kiểu "lèn cá mòi". Tất nhiên thùng chứa có nước & có hệ thống bơm oxy để cá sống. Với cách làm như vậy tiết kiệm được chỗ chứa & những con cá được ngủ thư giãn nên chất lượng thịt vẫn tươi roi rói. Những con cá này ngủ ly bì cho đến lúc len thớt để người đầu bếp lóc thịt để làm món sashimi tươi sống. Lúc nó tỉnh lại thì mới phát hiện hồn mình đã lìa khỏi xác, còn thịt mình đang ở trên dĩa hay trên bàn ăn của một thực khách nào đó.

Ông Toshiro Urabe, chủ tịch công ty Osakana Planning sở hữu bản quyền kĩ thuật này, khẳng định rằng khi được châm cứu đúng cách, máu lưu thông trong cơ thể cá sẽ trở nên “sạch và tinh khiết” hơn giúp mùi vị cá thơm hơn. Hơn nữa, biện pháp này giúp vị cá tươi hơn sau khi di chuyển mà không cần đến hóa chất bảo quản.



Thử nghiệm trên cá hồi tại Hội chợ Hải sản Quốc tế Nhật Bản, kĩ thuật này đã làm kinh ngạc người xem. Tuy nhiên, châm cứu như nào và vào vị trí nào tốt nhất không được tiết lộ. Tất nhiên đây là bí quyết kinh doanh của Toshiro Urabe, ai muốn cá ngủ phải mang cá đến cho Toshiro châm cứu & tất nhiên phải trả tiền.

Câu chuyện thứ 2:

Vẫn còn nhiều ngư dân trang bị bể cá trên tàu của họ. Họ thả thêm... một con CÁ MẬP nhỏ vào bể trên tàu . Lần này thì các con cá yếu đuối bị ăn thịt, con nào khỏe bơi suốt để tránh cá mập thì còn sống. Vì phải vận động liên tục để chạy trốn con cá mập háu ăn, nên thịt của những con còn sống sót rất chắc thịt & thịt vẫn rất thơm ngon khi vào đến bờ. Người Nhật rất ưa chuộng loại này.

Qua 2 câu chuyện này, chúng ta rút ra được bài học gì không?

Anh chàng Toshiro Urabe nói riêng & người Nhật nói chung rất chịu khó tìm tòi & rất sáng tạo. Bạn đã từng nghe nói thịt bò Kobe là ngon & mắc nhất thế giới vì những con bò này được ăn uống rất khoa học, lại được massage hàng ngày & được nghe nhạc Mozart. Thế nên thịt nó mới ngon, mới đắt. Trong mọi lĩnh vực, người Nhật luôn muốn tạo ra những sản phẩm tốt nhất thế giới, khác hẳn với bọn Made in China. SÁNG TẠO tạo nên sự khác biêt.



Hãy tưởng tượng bạn là những cá bé nhỏ trong hồ chứa trên tàu đánh cá kia. Nếu không có CÁ MẬP, liệu bạn có thể bơi nhanh và bơi xa đến thế được không? Con CÁ MẬP chính là ÁP LỰC buộc ta phải chạy đua không ngừng, thách thức không ngừng với chính bản thân mình, để rồi trưởng thành và phát triển.

Áp lực, nghe có vẻ rất "áp lực", nhưng đó là điều chúng ta cần có trong cuộc sống. Áp lực chính là động lực và bản năng sinh tồn, phát triển của con người. Loài ng phát triển, không phải là vì áp lực phải thay đổi và chạy đua sao?

Vì thế, mỗi người hãy luôn nuôi một con Cá mập trong mình & cho riêng mình. Con Cá mập sẽ tạo cho áp lực buộc chúng ta phải luôn học hỏi, luôn thay đổi, luôn luôn nỗ lực để phát triển bản thân.

Nhưng cũng đừng chọn những con Cá mập quá to, nó sẽ nhanh chóng làm cho bạn mệt mỏi, xì trét & rồi nuốt chửng bạn. Cũng đừng chọn những con quá nhỏ vì nó không giúp bạn bơi nhanh và bơi xa được là bao.



Thỉnh thoảng để chúng ta cũng nên tìm chỗ nào đó để được nghỉ ngơi, tránh khỏi những "con cá mập" của bạn. Thú vị hơn ta rủ bạn bè đi đánh chén cá mập vào những lúc rảnh rỗi để thư giãn. Cá mập với mù tạt, cá mập nướng muối ớt, cá mập nấu măng chua hay sang hơn là ăn vi cá mập để bồi bổ sức khoẻ lấy sức mà sáng tạo & chạy đua với con cá mập của mình. Ai muốn đi nhậu cá mập không rủ mình đi với, mình biết chỗ bán. Tất nhiên mình không để bản phải trả tiền hết đâu. Mình sẽ campu-chia với bạn...

Sài gòn, ngày 25/01/10
Gnasnt

->Read More...

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

Bắt đầu từ một lời khuyên

0 comments



Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được những 100 ngàn đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi:

- Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy tiền hàng?

- Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ... Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.

- Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!

- Không hẳn thế đâu ạ - cậu nhân viên giải thích - Ông ta đến mục đích chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: Nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.

LTS: Nếu gặp một khách hàng bất kỳ, hãy tư duy mình có thể bán được cái gì cho họ. Đừng bị giới hạn bởi các thứ mình đang bán. Hãy bán những gì khách hàng cần...

->Read More...

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

Thư của một thầy giáo gửi học trò nhân ngày 20-11

0 comments



Tý thân yêu!

Thầy biết rằng giờ này em đang băn khoăn ghê gớm là sẽ làm gì vào ngày 20 - 11. Em muốn tới thăm nhà thầy nhưng không biết nói thế nào... Em muốn tặng thầy một món quà nhưng em có ít tiền... Bao nhiêu là cân nhắc ngổn ngang.

Sở dĩ thầy hiểu điều đó vì thầy cũng đã trải qua tất cả những tâm trạng ấy khi còn đi học. Suốt ngày 19 và 20, từng tốp trẻ em lùng sục ngoài phố, mò vào các cửa hàng lưu niệm, mua không biết bao nhiêu những bưu thiếp, những đồ vật xinh xắn, nho nhỏ giống hệt nhau nhưng ai cũng tưởng rằng mình đặc biệt.

Tuy vẫn tôn trọng những thứ đó, nhưng Tý ơi, thầy nói thật với em nếu mấy chục năm dạy học, thầy chất tất cả các món quà ấy trong phòng thì chắc chắn thầy đã ở trên nóc nhà từ lâu rồi, do nhà thầy rất bé.

Với tất cả lòng thành thật của mình, thầy có thể nói món quà quý nhất mà em mang lại cho thầy chính là khi em trở thành một con người tốt, sau khi học ở trường ra. Chắc Tý nghĩ câu này cũng không có gì đặc biệt, nhưng đã tới nhấn mạnh chẳng phải vậy đâu em ạ.

Tý thương yêu!

Ngay từ khi sinh ra hình như mọi thứ để em trở thành người tốt đã sẵn sàng: Đó là ở nhà thì nghe lời cha mẹ, tới trường thì nghe lời thầy cô. Lớn hơn chút nữa em biết ra đường phải nghe theo luật giao thông, ăn uống phái chấp hành luật vệ sinh, cư xử phải để ý tới thái độ của bạn bè, tuy không viết ra nhưng cũng coi như luật.

Rồi lớn lên thêm nữa, ra trường muốn thành bác sĩ em có quy định của Bộ Y tế, nếu là phóng viên em có luật báo chí, là nhà văn em có luật xuất bán, là đạo diễn em có luật điện ảnh... Thậm chí nếu không may, chả là gì hàng ngày em cũng phải tuân theo quy định gửi xe, quy định về vệ sinh dịch tễ hay phòng chống cháy nổ... và cụ thể nhất, khi đang học trong trướng của thầy, Tý thân yêu, em đang phải tuân theo nội quy vào lớp, nội quy làm bài kiểm tra, nội quy ngồi trong phòng học, nội quy mặc đồng phục của trường...

Tóm lại, Tý ơi, khi bước vào cuộc đời, em cũng bước vào hàng ngàn, hàng vạn các quy tắc mà xã hội đã soạn thảo sẵn, nhà trướng đã soạn thảo sẵn và thầy đã soạn thảo sẵn. Thầy cũng nói ngay rằng phần lớn các quy định đó rất hay, rất chính xác và rất hay thay đối, khiến suốt cả cuộc đời, em luôn luôn có dịp điều chỉnh mình.




Ngày 20 -11 là ngày của thầy cô. Sớ dĩ được gọi là thầy cô, vì những người đó đã chỉ bảo cho em một cách sống có giá trị.

Với tư cách người thầy mấy chục năm đứng trên bục giảng, thầy muốn nói với em điều này: Nếu chỉ biết, chỉ tuân thủ và chỉ sống theo tất cả các quy định thì em sẽ không bao giờ trở thành một con người đúng nghĩa!

Bởi vì các nguyên tắc, dù rất hoàn hảo, cũng chỉ cố gắng khiến em thích hợp với một số đông. Đặc biệt là nền giáo dục ở ta, luôn luôn đề cao vai trò của tập thể, của những người xung quanh và luôn nhắc nhở mọi người coi cái chung là quan trọng nhất.

Cho nên ngay từ thơ ấu, em luôn luôn được hiểu phải đặt mình dưới tập thể, em luôn luôn được khuyên khó khăn gì cũng tìm sức mạnh ở tập thể và nếu phải lựa chọn giữa suy nghĩ của em và suy nghĩ của đám đông thì em hãy bỏ qua mình.

Một triết lý giáo dục như thế không phải sai. Nó có nguyên nhân và hoàn cảnh của nó. Giáo dục, Tý ạ, đó là một khoa học, được hình thành trong sự phát triển của đời sống chúng ta. Đã bao năm nay chúng ta hiểu rằng chi có dựa vào nhau, tạo thành một khối liên kết, chúng ta mới đủ sức mạnh để chiến thắng trong nhiều lĩnh vực.

Quan niệm ấy hoàn toàn đúng, nhưng theo thầy nghĩ, vào đầu thế kỷ XXI này, có lẽ nhiều người đã hơi lạm dụng nó.

Tý ơi, em nên biết rằng dù có hằng trăm tỷ cá nhân sẽ và còn sinh ra trên trái đất, thì điều kỳ diệu nhất chính lại ở chỗ không người nào giống người nào.

Trò Tý của thầy là duy nhất, trò Tèo của thầy là duy nhất và trò Ngọc Bích, trò Ngọc Ngà của thầy nếu có, cũng là duy nhất:

Và xu hướng hôm nay là xu hướng đề cao, tôn trọng và phát huy những cái duy nhất đó. Một con người cũng có một địa chỉ email, một con người cũng có thể lập một trang website và một con người cũng có thể nói bằng máy tính cho cả thề giới cùng nghe.

Đã đến lúc, Tý thân, em nên được học hoặc tự học một môn vô cùng quan trọng là môn tôn trọng bản thân mình. Em phải biết quý những gì của riêng em, em phải biết làm những gì của riêng em, và em phái thấy đúng những cái đúng của riêng em.

Theo thầy, một xã hội phát triển là một xã hội mà mỗi cá nhân của nó cùng có nhiều sức mạnh khác nhau và tất cả các luật lệ, các quy tắc tiến bộ đều nên hướng tới mục tiêu làm cho mỗi cá nhân có cơ hội và có ý chí muốn nổi bật lên, chớ không phải ngược lại.

Được như thế, Tý thân yêu, ngay từ bây giờ, ngay từ phút này, chúng ta phải hành động bằng những chuyện nhỏ nhất. Chúng ta cần tôn trọng trẻ con, đặt chúng vào những môi trường độc lập, dạy cho chúng tự tìm ra quyết định chứ không phải chỉ chấp hành quyết định.

Chúng ta phải coi sự riêng tư của mỗi học sinh cũng thiêng liêng và đáng trân trọng như nhiều sự khác.



Đất nước Việt Nam của thầy và của Tý sẽ không bao giờ phát triển nếu những trẻ em của nó thiếu tự tin, nếu những học trò chỉ coi mình là một phần chứ không phải là một nhân tố hoàn chỉnh của xã hội, ngay từ rất sớm.

Nếu có thể nói với các em một điều gì, thì thầy chỉ muốn nhắc rằng đám đông cũng có thể cô độc và các điểm mười cho sự giống nhau cũng chính là điểm một cho sự sáng tạo. Em sẽ không khi nào trở thành một công dân xuất sắc nếu không tự tạo cho mình một phong cách độc lập, độc lập đến nỗi là duy nhất trong cuộc đời này.

Tý ơi, thầy không dạy em học, mà dạy cho em cách học, thầy không dạy em sống mà dạy cho em để sự sống không bị kìm hãm, không món quà nào tốt đẹp cho thầy bằng việc em lớn lên và trở thành một con người mạnh mẽ, có niềm kiêu hãnh về bản thân một cách đầy đủ và tự hào.

Lê Thị Liên Hoan

->Read More...

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

Làm giàu

0 comments



Tôi bậm môi rút số tiền còn lại trong tài khoản để tiếp tục đầu tư vào việc học. Ông bà mình chả từng bảo “Ruộng bề bề không bằng một nghề trong tay” đó sao! Chỉ cần ẵm thêm được mảnh bằng tiến sĩ này, cơ hội giàu có sẽ lập tức đến ngay.

Rất nhiều công ty ngoại đang nhay nháy mời gọi nhân tài... “Hì hì! Lương tính bằng đô trong khi phí trả bằng đồng xài sao cho hết!”.

Cuối cùng, nhờ tiết kiệm được một số chi phí vớ vẩn như dầu gội, nước hoa, lan khử mùi, rượu chè, đề đóm... tôi cũng vừa vặn đủ tiền để bù đắp các khoản tăng phát sinh như: học phí, sinh hoạt phí, tài liệu phí... Tất cả đều phi nhanh hơn... vàng!

“Enter”!... Kết quả mồn một trên màn hình khiến tôi suýt... chửi thề. Không thể như thế được! Tất cả qui trình học tập tôi đều tuân thủ rất nghiêm ngặt: không cúp cua, làm bài đầy đủ, đi sớm về trễ... Tóm lại, ngoài đời chắc chắn không có học viên nào gương mẫu như vậy... Kể cả tôi. Một cảm giác hoài nghi chợt thoáng qua: “Game này do mình sản xuất, biết đâu nó bị rút ruột đến loãng... trí tuệ, không còn chính xác nữa...?!”. Khổ nỗi, giống như bóng đá, một khi bàn thắng đã được công nhận, bạn chỉ còn mỗi động tác tập trung về vòng tròn giữa sân. Mọi việc sẽ được rút kinh nghiệm sau đó trên bàn nhậu! “Rút kinh nghiệm!” - ý nghĩ vừa lóe lên, tôi lập tức quay vào màn hình dò tìm. Xem nào, ngay bên dưới ô kết quả “rớt” to đùng, cửa sổ “Kinh nghiệm” đang lập lòe mời gọi...

Game “Làm giàu” có nhiều điểm rất hay, nên từ khi mới tung ra đã chiếm lĩnh... khúc lớn nhất thị trường, đó là nhóm người nghèo! Trước tiên nó đã nâng cấp, biến họ từ một người dân cùng đinh đang oằn oại đóng thuế thu nhập thành những nhà kinh doanh có thể thay đổi cả bộ mặt thế giới bằng những cú đầu tư dũng cảm của mình. Ưu điểm sau đó giúp nó chiếm được cảm tình của mọi người là hoàn toàn hiển thị bằng... tiếng Việt! Đương nhiên còn nhiều phần trợ giúp tuyệt vời khác nữa. Chẳng hạn như cái cửa sổ “Kinh nghiệm” này, nó sẽ phân tích cho người chơi biết những nơi nào đầu tư sai lầm hoặc không đúng chỗ.



Dòng chữ không dấu chạy đủ nhanh để một cao thủ chatter như tôi đọc mà chỗ hiểu, chỗ không...! Nào là bạn đã đầu tư vào nhiều khoản vô bổ như giấy bút, tài liệu, chuyên cần, cà phê, thuốc lá thức khuya học tập... khoản quan trọng nhất là “bia bot” rất tiếc bạn lại bỏ qua... Cái gì thế nhỉ?!... May mắn, trong thế giới thực, tôi cũng là tín đồ của môn thể thao vua, đặc biệt hâm mộ... nhà tài trợ, nên nhanh chóng hiểu ra đó là... bia bọt!

Tạm gác vướng mắc trong đầu, tôi đọc tiếp... Sai lầm mang tính quyết định là bạn đã không chịu đi “chua thay”...!

Vận dụng tất cả vốn sống thực và ảo cũng không đủ để chuyển ngữ hai từ này, tôi quay qua game thủ láng giềng:

- “Chua thay” là gì vậy?

Hắn vẫn tiếp tục dán mắt vào màn hình của mình:

- “Chùa thầy” đấy!... Mà cậu ngớ ngẩn thật! Thời buổi này lại đầu tư vào việc học, có mạt kiếp cũng chả giàu. May lắm chỉ kiếm đủ tiền nuôi thân...



Biết gặp phải cao thủ, tôi thăm dò:

- Theo cậu, tớ nên đầu tư... từ đâu?... Nhà đất được không?

Tiếng gõ bàn phím của hắn vẫn rào rào như mưa...

- Đừng có điên! Bây giờ đó là... vùng cực! Dốc vào nội dính lãi ngân hàng cũng đủ sạt nghiệp.

- Vậy thì...?

- Thuế vụ, hải quan, giao thông, xây dựng, dầu khí, điện, nước... Đâu cũng có lãi cả. Ngoại trừ giáo dục và mía đường. Cứ rành món nào thì xào món đó.

- Từ nhỏ đến lớn tớ chỉ học...

- Tóm lại không biết làm gì chứ gì?... Cũng chả sao, có bao nhiêu cậu cứ dốc hết vào chứng khoán...

Tôi thở dài ấp úng:

- Vụ này... ngay cả ý niệm sơ đẳng nhất tớ còn chả có...

- Cần gì biết! Cứ ai bán mình mua, ai mua mình bán...

- Nhưng nhỡ nó xuống...?

- Làm sao xuống được! Bây giờ người không biết làm gì hết như cậu nhiều lắm. Họ vay mượn, bán cửa bán nhà để chơi. Bảo đảm ra giá nào cũng hốt tất...

- Nhưng nhỡ...!

Đến lúc này, cao thủ mới ngẩng đầu lên ngắm nghía tôi một lúc, lắc đầu:

- Nhát như cậu mạt rệp là phải rồi! Đến tiền “ảo” cũng không dám liều, làm sao giàu được!


Nhật Xuân - Báo Tuổi Trẻ

->Read More...

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

Dzô, dzô...100%

0 comments


Với một chữ "nếu", tôi có thể bỏ Paris vào trong một cái chai...!!!

Nếu

A.B.C.D.E.F.G.H.I.J.K.L.M.N.O.P.Q.R.S.T.U.V.W.X.Y.Z

Tương ứng (%) với

1.2.3.4.5.6.7.8.9.10.11.12.13.14.15.16.17.18.19.20.21.22.23.24

Vậy từ (word) nào trong tiếng Anh có số tổng là: 100%

Thử tài đi nào các bros... Này nhé:

HARD WORD: Chăm chỉ làm việc?


H+A+R+D+W+O+R+D
8+1+18+4+23+15+18+11= 98% (Gần đạt, nhưng chưa chuẩn, kha kha...)

KNOWLEDGE: Kiến thức chăng?


K+N+W+L+E+D+G+E
11+14+15+23+12+5+4+7+5= 96% (Vẫn chưa... Thử từ khác xem...)

LOVE: Tình yêu???


L+O+V+E
12+15+22+5= 54% (Tình yêu.. bèo quá..!)

LUCK: May mắn chăng?


L+U+C+K
12+21+3+11= 47% (Tệ hơn nữa...ặc)

MONEY: Tiền bạc?


M+O+N+E+Y
13+15+14+5+25= 72% (số đề là con rắn...)

LEADERSHIP: Lãnh đạo?


L+E+D+E+R+S+H+I+P
12+5+1+4+5+18+19+9+16= 89% (Cố lên, cố lên, cố lên...!!!)

Tên mình thử xem: GNASNT


G+N+A+S+N+T
7+14+1+18+14+20 = 64%

Kiên nhẫn đi, đừng có tỏ "thái độ" không tốt!! Đấm chết giờ...

Từ gì nhỉ??
Chữ, có 8 chữ cái...
Số, có 3 số 20, 1 số 21, 1 con 5, và 2 số nữa ....

Ai biết báo dùm...

HCM, ngày 18/06/09
Gnasnt

->Read More...

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

Dễ hay khó

4 comments

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.

Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã .....

(Sưu tầm)

->Read More...

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2009

Đông Tà, Tây Độc

0 comments

Những bức hình dưới đây được thiết kế bởi Liu Young, một sinh viên Trung Quốc đang du học tại Đức. Những góc nhìn tuy không mới nhưng vẫn khá bất ngờ và thú vị về sự khác biệt giữa phong cách sống của phương Đông và phương Tây.

Trong các bức hình của mình để lột tả những sự khác biệt giữa “Đông” và “Tây”, có vẻ như Liu Young đã nhận thấy rằng người phương Đông có nhiều thói khác biệt người phương Tây như “Đông” thường trong bụng rất tức giận nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói, khi suy nghĩ hay giải quyết một vấn đề nào đó thường rất vòng vèo và hay làm mọi việc rối tung lên, khi phải xếp hàng thì vô tổ chức như cái chợ vỡ… trong khi "Tây" thì ngược lại.

Tuy nhiên, có một ưu điểm gần như là duy nhất của “Đông” so với "Tây" được Liu Young chỉ ra là dù thời tiết mưa nắng thế nào thì "Đông" vẫn luôn lạc quan hơn "Tây"!
Dù sao, đây cũng chỉ là quan điểm của cá nhân Liu Young mà thôi, nhưng chúng ta vẫn có thể cùng chia sẻ và suy ngẫm xem sao.
Màu xanh tượng trưng cho phong cách phương Tây; Màu đỏ tượng trưng cho phong cách phương Đông

Quan điểm:



Cách sống:



Giải quyết vấn đề:



Sếp:



Mối quan hệ:



Khi tức giận:



Khi xếp hàng đợi:



Đúng giờ:



Tiệc tùng:




Tần số âm thanh trong nhà hàng:



Phố phường ngày chủ nhật:



Du lịch:



Khuynh hướng:



Ba bữa mỗi ngày:



Phương tiện giao thông:



Tâm trạng và thời tiết:



Vị trí của trẻ em:



Cuộc sống của người già:



Cái tôi



Gờ tắm



Nguyên nhân đau bao tử



Khi có đồ mới



Đông Tây nghĩ về nhau



Sưu tầm

->Read More...

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2009

Con kiến mà leo cành đa

0 comments



Hàng ngày đi làm, thế nào cũng bị kẹt xe ở đâu đó bởi một vài cái "lô cốt" mọc trên đường. Lướt web thấy bài này hay post lên cho vui. Chúng ta có thể học những con kiến để xử lý tắc ngẽn giao thông...





Có vẻ loài kiến đã giải quyết xuất sắc một vấn đề khiến loài người trăn trở suốt nhiều năm qua. Trong lúc hàng triệu chiếc xe hơi trên hành tinh bị kẹt trên các xa lộ mỗi ngày, hàng tỉ con kiến vẫn di chuyển nhịp nhàng quanh tổ mà không gây ùn tắc.

Dirk Helbing, một nhà khoa học thuộc Đại học công nghệ Dresden (Đức) và cộng sự tìm hiểu cách thức di chuyển quanh tổ của kiến. Họ tạo ra hai làn đường có chiều rộng khác nhau nối tổ kiến với một cục đường. Một làn đường rộng và dài hơn làn kia.




Vài chục phút sau, đúng như mong đợi của nhóm nghiên cứu, kiến đua nhau chạy tới cục đường trên làn hẹp khiến nó trở nên đông đúc và tắc nghẽn. Khi một con kiến quay trở về tổ trên làn đường hẹp và gặp một con khác bắt đầu rời tổ, con quay về sẽ cố gắng đẩy con kia sang làn đường rộng.
Nhóm nghiên cứu mở rộng cả hai làn đường rồi lặp lại thí nghiệm. Do chiều rộng tăng lên đáng kể nên tình trạng tắc nghẽn không xảy ra. Lần này các chuyên gia nhận thấy những con kiến quay trở về không đẩy lũ kiến bò ra khỏi tổ nữa.
Sau khi phân tích băng ghi hình hai lần thử nghiệm, các chuyên gia nhận thấy mặc dù những con kiến bị đẩy phải đi một quãng đường dài hơn, song chúng vẫn tới được đích nhanh hơn so với khi đi bằng đường hẹp.
Các nhà nghiên cứu cho rằng nếu các tài xế có thể cung cấp thông tin về tình hình giao thông cho những người đi ngược chiều giống như kiến thì tình trạng tắc nghẽn giao thông trên khắp hành tinh sẽ giảm đáng kể.


->Read More...

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

Ngụ ngôn thời hiện đại

0 comments

From Picture4Blog

Nhà có 03 nam hán tử đến tuổi trưởng thành. Muốn trao lại phần lớn tài sản cho người thông minh nhất (giao nhầm, nó chích choác thì chết… chả có cơm mà ăn) . Thế là nghĩ ra một cách: đưa cho mỗi người một khỏan tiền nhỏ, mỗi em 05 lít và bảo những hãy mua thứ gì đó có thể làm đầy được nhà kho, càng đầy càng tốt.

Ba hán tử cầm tiền và đi tìm thứ gì đó vừa rẻ vừa dễ làm đầy nhà kho. Lão đại suy nghĩ mãi cả ngày chả đươc idea nào. Đang ngồi quán cóc làm cốc bia cho fresh cái đầu. Chợt cả nhìn thấy một cái cây to trên đường bị gió thổi gãy, và nghĩ rằng cành và lá cây rất cồng kềnh, sẽ lấp đầy mọi ngóc ngách của nhà kho. Thế là phôn đội quản lý công viên cây xanh ra làm chóac bia, rồi mua hết cành cây và thuê người mang về nhà.Thằng này lười tư duy quá!!! Phen này hỏng rồi chú em ơi…
Lão nhị đánh ôtô ra ngoại ô xem có gì rẻ thì mua, chứ ở trung tâm thành phố lạm phát quá mà mình chỉ có 05 lít biết mua cái gì đây chứ. Đang phi thì thấy đống rơm khô người ta phơi trên đường. Rơm vừa rẻ như cho, vừa nhẹ, dễ dàng làm đầy nhà kho. Thế là mua hết rơm và thuê người chất lên xe thổ mộ chở về nhà. Lâu lắm rồi mới được ngồi xe ngựa, hay phết. Còn ôtô, phone thằng đệ đến lái về. Chuối, mày mang rác rưởi về nhà làm gì hả con…

From Picture4Blog


Lão tam nghĩ đi nghĩ lại về cách làm đầy nhà kho sao cho vừa hiệu quả, vừa không tốn kém. Hóc búa phết nhỉ. Tâm phải tịnh thì đầu mới thông. Nghĩ vậy bèn bỏ vào phòng, khóa cửa, bật air conditioner lên, thiền… Đến giờ ngọ ba khắc, “all we need is just a little patience..” .Tia hy vọng từ cuối đường hầm lóe lên. Tèn ten, tèn ten, tèn tén ten tèn ten. Phải rồi thế mà nghĩ mãi không ra. Phi ra tiệm tạp hóa đầu ngõ, mua một cây đèn cầy (đèn cầy có liên qua gì đến cầy tơ không nhỉ). Về thắp ngọn nến lên, bật “Candle in the wind” của Elton John lên, cả nhà kho đầy tràn ánh sáng. Sướng ngất ngây như con gà tây, người cha rất ưng ý và trao quyền thừa kế tài sản cho chú út.



Ý nghĩa của câu chuyện này là gì?

Để thắp sáng được ngọn nến sáng tạo trong mỗi con người, trước hết đầu của chúng ta phải đầy đã

Gnasnt

->Read More...

Rèn luyện tư duy sáng tạo

0 comments

Có những lúc bạn cảm thấy tư duy trì trệ hãy khai thác để nó trở nên sắc bén hơn, giúp bạn thành công trong sự nghiệp

1. Chọn thời gian phù hợp: Có người suy nghĩ sáng suốt hơn vào buổi sáng, trong khi có những người thường minh mẫn hơn vào buổi tối. Do đó, hãy cố gắng tìm ra những "khoảnh khắc vàng" của bộ não và để dành chúng cho những công việc đòi hỏi tư duy nhiều nhất. Hãy dành một thời gian tối thiểu trong ngày cho việc rèn luyện cơ thể, nhiều công trình nghiên cứu cho thấy rèn luyện thân thể giúp cải thiện đáng kể khả năng làm việc trí óc.
2. Đọc sách: Đọc sách chính là cách để rèn luyện kĩ năng nhận thức và tăng cường vốn từ vựng của bạn phong phú. Chọn sách văn học, khoa học hay những quyển sách nâng cao tính chuyên môn nghiệp vụ để đọc, sẽ giúp bộ não của bạn hoạt động tích cực hơn.

3. Học ngoại ngữ: Bạn nên biết rằng học ngoại ngữ chính là cách để bộ óc của bạn linh hoạt, suy nghĩ được nhạy bén, giúp rút ngắn quá trình lão hoá của bộ óc theo tuổi tác. Mặt khác, còn giúp bạn giao tiếp với người nước ngoài dễ dàng hơn.
4. Chơi ô chữ: Sẽ giúp bạn trau dồi những kinh nghiệm, tăng cường sự sáng tạo và củng cố lượng từ vựng của bạn.
5. Ghi ra những gì chợt đến trong đầu: Những gì bạn đã nhìn thấy, nghe thấy mà cho là quan trọng hoặc những ý tưởng chợt đến hãy ghi lại, có thể lúc đó sẽ chưa cần thiết nhưng về sau sẽ có ích cho bạn. Và đến khi cần, bạn sẽ dễ dàng nhớ lại vấn đề mà mình đã từng gặp.
6. Xây dựng kiến thức mới trên nền tảng những gì đã có. Mỗi khi nhận được những thông tin mới, hãy liên hệ chúng với những gì bạn đã biết. Đó là phương pháp tối ưu khiến cho những kiến thức mới không bị rơi rụng và những hiểu biết đã có không bị lạc hậu.
7. Hãy luôn thực hành: Việc thực hành thường xuyên những gì bạn đã học được sẽ khiến khả năng nhận thức và trí nhớ của bạn tốt hơn khi liên tưởng đến những vấn đề đã biết. Vì vậy, hãy thường xuyên thực hành kiến thức của mình bạn sẽ có tư duy lôgic hơn.
8. Kết bạn với những người thông minh: Đừng bao giờ bỏ qua cơ hội kết bạn với những người có khả năng tư duy cao hơn bạn. Quan sát cách họ giải quyết vấn đề và suy nghĩ về điều đó, bạn sẽ rút ra cho mình được những kinh nghiệm bổ ích.
9. Học cách tập trung: Có những lúc bạn quên tên một người vừa mới gặp chỉ sau vài phút? Vấn đề là bạn chưa để ý, tập trung đến điều đó. Khi tiếp xúc với kiến thức mới hoặc bắt đầu một công việc đòi hỏi tư duy, hãy cố gắng gạt bỏ ra khỏi đầu mọi vấn đề khác không liên quan. Nếu cảm thấy khó tập trung, hãy tạo ra một môi trường thuận lợi: Đóng cửa phòng, yêu cầu người khác không làm phiền.
10. Thư giãn: Sau những giờ làm việc căng thẳng, bạn có thể nghe bản nhạc yêu thích hoặc giải lao một chút điều này vừa có tác dụng thư giãn, giảm stress, vừa tăng khả năng trao đổi thông tin trong não nhờ vậy trở nên hiệu quả hơn và tốc độ tư duy sẽ nhanh hơn.




Trên đây là một số phương pháp có thể giúp bạn rèn luyện và phát triển khả năng tư duy. Hãy cố gắng khai thác hết tiềm năng của bản thân để gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp.


(theo KH & ĐS)


->Read More...



/



 

Copyright 2008 , EDITED BY SANGTRE